TRUYỆN TÌNH YÊU BUỒN NGẮN

Công việc những ngày cuối tháng lu bu, bận bịu, nhiều lúc muốn nghỉ việc quách mang đến xong xuôi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nghỉ thì sẽ tìm việc mới, mà tìm việc mới rồi cũng sẽ lại lu bù. Cái gì cũng có quy luật có nó mà (và đó là quy luật ….tôi vừa nghĩ ra). Nói thông thường từ ngày đi làm đến giờ, tôi không lo lắng gì lắm về công việc cả, nhưng dạo này, tôi đang cố gắng phấn đấu để lên chức và tăng lương. Thêm nữa, tôi sẽ nghỉ một ngày thứ 7, để đi chơi với "người yêu nhỏ bé", nên tôi ráng làm hết, làm hết…..

Bạn đang xem: Truyện Tình Yêu Buồn Ngắn

Em "người yêu bé nhỏ" kém tôi 5 tuổi, đời F1, thế hệ 9x. Em chẳng đẹp nhưng được cái dễ thương. "tuổi trẻ cuồng nhiệt", em lúc nào cũng nhí nha nhí nhảnh. Dễ thương, dễ chiều có điều … kén ăn. Hik, chân to lớn bằng tay, tay to lớn bằng tăm. Nhìn em, đáng yêu một cách dễ ghét.

Dạo gần đây, em nổi hứng rủ tôi đi đây đi đó. Từ chối hoài rồi, sợ em buồn dài dài, nên tôi cố gắng sắp xếp đi biển với em.


Hơn 1 tuần rồi mới gặp em. Hic, thấy em mà xót xa lòng quá. Sao em xanh lè, gầy gò thế? "Anh dạo này …hơi bơ em đấy nha". Em trách tôi, Lúc tôi đến đón. "Nhớ anh đến mức này đấy à? Hay là nhớ anh nào khác?". "Anh nào khác á? Anh khác mỗi ngày gặp 1 lần sao phải nhớ". J Em thật đáng yêu.

9h sáng, chúng tôi ở biển. Chả hiểu nổi em có gì tốt ho mà đi biển giờ này. Bình minh đã qua, hoàng hôn chưa đến. Nhưng nghĩ trong bụng thế thôi, chứ tôi nào dám phàn nàn. Nói này nói cơ, em mà dỗi là hơi mệt đấy.

Xem thêm: Đầu Năm Khoe Buom - ẢNh Girl Xinh Trên Facebook, HìNh GáI ĐẹP Fb

Trưa! Nắng! Bờ cát vàng chạy dài miên man dọc bờ biển nóng đến bỏng chân. Em kéo tôi ra khỏi khách sạn, kéo tôi đi bộ trên bờ cát ấy cùng em. Em đội cái mũ cói bự, chân đeo dép cói nữa. Ai da, con gái thành phố nhỉ. Nắng thế này mà áo 2 dây với quần soọc. L. Tôi khoác thêm cho em 1 cái khăn tắm. Em nhăn mặt "trông em có tiểu thư quá không?". "Anh bắt đeo thêm khẩu trang nữa bây giờ, gầy mà đen là xấu lắm đấy". "Dạ, Em biết rồi ạ!". Hơ hơ, hôm ni ngoan ghê.

Hơi biển mằn mặn, gió nhè nhẹ, tiếng sóng dào dạt, mọi lo toan, muộn phiền, những ngột ngạt, của công việc của cuộc sống thành thị bị sóng cuốn trôi xa mãi xa mãi. Tôi lặng nhìn em.

Tôi quen thuộc em cũng được hơn 1 năm rồi. Trong mắt bạn bè tôi, em là người xấu xa nhất mà họ từng gặp. J. Tôi chả thấy thế. Tôi quen em tình cờ qua blog, em tuyệt hỏi tôi những thủ thuật blog, những vấn đề kĩ thuật… Lúc làm được cái gì, em cảm ơn tôi ríu rít. Hứa này hứa nọ là sẽ trả tôi 1 ly trà sữa. Trà sữa? Đúng là bé gái. Nhưng tôi cũng không năn nỉ qua Café. Năn nỉ làm gì? Em hứa cuội mà. Nhưng rồi đến Lúc, em nợ tôi đến cả chục li , thì tôi cũng …bắt em trả nợ.

Lúc đó, tôi đang yêu 1 người con gái. Yêu khá lâu rồi đấy, cũng dự định hứa hẹn hôn nhân này nọ, nhưng không thành. Vì em xuất hiện. Những ngày tháng sau đó, tình cảm của tôi chuyển quý phái hết cho em. Cũng thấy mình là một thằng….đểu. Nhưng tự tôi đâu có muốn thế. Chỉ vì trái tyên loạn nhịp. Có ai có thể tự bóp nát trái tim để không yêu, để không hận, không thù… Tôi nợ người con gái tê. Nhưng thực sự tôi đã yêu em mất rồi.

Đêm, em lại rủ tôi ra biển. J. Em có thấy mỏi chân không nhỉ? Nói thật chứ, để chiều được em tôi cũng mệt lắm. Nhưng thật hạnh phúc.Yêu em, Đi bên em, cười với em! Tôi cứ như người may mắn nhất trên đời.