Tiểu Thuyết Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi


Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô nhỏ gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính mang lại cuộc sống bộn bề phía trước, giỏi hơn cả là những hơn ghen tuông ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

Bạn đang xem: Tiểu Thuyết Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi

Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có đôi mươi tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ Khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp trung học phổ thông kết thúc mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

Con nhỏ khó ưa !

- Này chú, chú có thể nhường đến cháu chỗ này được ko?

Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn tôi.

- Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! – Tôi đáp, những tưởng rằng nhỏ bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:

- Vì còn chỗ cháu mới bảo chú nhường lại bàn này đến cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc thuộc của cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thuộc thôi.

Xem thêm: Cách Trị Bệnh Đau Khớp Gối, Đau Đầu Gối Có Phải Là Thoái Hóa Khớp Gối Không

- Nhưng đây là chỗ duy nhất còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái máy vi tính của chú mà giờ nó lại sắp hết điện.

– Tôi hếch chỉ cái máy vi tính trên bàn. Thực ra tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này mang lại con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì bé nhỏ này.

Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó một nhỏ nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong lúc tôi đã 30 tuổi đầu. Âý thế mà nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận đc.

- Chú nói, cháu ko hiểu sao?

Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời bé bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng thân phụ nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông gìa”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng thân phụ bằng tuổi mình. Vậy mà, bé bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ nhỏ làm gì.